Trước đây, bệnh giảm áp là bệnh đặc thù của thợ lặn. Nhưng gần đây, khi lặn trở thành một hoạt động ưa thích của du lịch khám phá ở biển thì căn bệnh giảm áp có thể là nguy cơ đối với nhiều người. Biểu hiện của bệnh giảm áp? Thông thường thì khi ở trên bờ, chúng ta chỉ chịu tác động một áp suất không khí vào khoảng 1atm (760mmHg). Áp suất này là do không khí tác động và hầu như chúng ta “quen”, không để ý thấy. Nhưng khi xuống nước thì phải “cõng” trên...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Bệnh giảm áp Không thể xem thường Bệnh giảm áp Không thể xem thườngTrước đây, bệnh giảm áp là bệnh đặc thù của thợ lặn. Nhưng gầnđây, khi lặn trở thành một hoạt động ưa thích của du lịch khámphá ở biển thì căn bệnh giảm áp có thể là nguy cơ đối với nhiềungười.Biểu hiện của bệnh giảm áp?Thông thường thì khi ở trên bờ, chúng ta chỉ chịu tác động mộtáp suất không khí vào khoảng 1atm (760mmHg). Áp suất này làdo không khí tác động và hầu như chúng ta “quen”, không để ýthấy. Nhưng khi xuống nước thì phải “cõng” trên mình khôngnhững toàn bộ không khí trên bờ mà còn một khối lượng nướccủa biển. Khối lượng nước này chính là áp suất tăng thêm. Cứxuống sâu 10m thì áp suất tăng thêm 1atm. Càng xuống sâu, ápsuất càng lớn.Lẽ ra khi xuống sâu, chúng ta phải nổi lên từ từ theo quy trìnhhướng dẫn. Nhưng trong một số trường hợp, người lặn đã viphạm quy tắc này, dẫn đến sự giảm áp suất quá đột ngột làm chobệnh giảm áp xuất hiện. Theo những quan sát bệnh lý, người tathấy trong lòng mạch của những bệnh nhân này xuất hiện rấtnhiều bọt khí do giảm áp gây ra. Người ta vẫn cho rằng, chínhcác bọt khí này là nguyên nhân gây ra bệnh, y hệt như trườnghợp bơm khí vào lòng mạch, chỉ khác là biểu hiện nặng hơn màthôi.Bệnh giảm áp có biểu hiện đặc thù là ngứa da và đau khớp ngaysau khi lên bờ. Ngứa da khắp người, nhất là da vùng thân mình.Đi kèm với ngứa da là các ban xuất huyết trên da nổi vằn tím đỏrất điển hình và dễ phát hiện. Khớp đau thường là đau ở khớp cổtay, khuỷu, gối, háng, cổ chân làm suy giảm vận động. Sự đaukhớp nhiều khi là quá mức gây ra căng thẳng, lo âu và mất ngủcho người bệnh.Trên đây là hai biểu hiện thông thường nhất của bệnh. Trongnhững trường hợn nặng, có thể bị liệt nửa người bên đối diện, bịliệt hai chi dưới. Lúc này não và tủy sống đang bị tắc mạch máudo bọt khí quá lớn. Ở một góc độ khác, bệnh nhân có thể bị chảymáu phổi, nhồi máu cơ tim, sốc và tử vong do không cấp cứukịp thời. Cần chú ý tuân thủ đúng quy trình và bảo hộ khi lặn.Nguy cơ có thể gặp khi lặn dướinước Khi bệnh giảm áp có các biểu hiện nặng mà chúng ta không cấp cứu kịp thời hay chữa trị quy chuẩn thì người bệnh sẽ bị di chứngLặn không chỉ đơn thuần là môn tàn phế suốt đời. Thế nên,thể thao giải trí mà còn vì công nếu không cẩn thận thì mộtviệc. Những công nhân “lặn” phải cuộc lặn du lịch có thể biếnlặn và lao động dưới nước hàng bạn từ một đại gia thànhgiờ liền. Đây là những đối tượng một nô lệ của xe lăn.phải thường xuyên lặn và thườngxuyên hứng chịu những nguy cơ do môi trường nước đem đến.Nguy cơ thứ nhất là trạng thái đè ép cơ thể do cơ thể phải gánhtoàn bộ khối lượng nước phía trên mình. Việc này chẳng khácnào chúng ta gánh vật nặng trên vai. Càng lặn xuống sâu, khốinước đè ép càng lớn và chúng ta càng bị ảnh hưởng. Đè ép gâyra khó thở, khó vận động, thậm chí là ngạt thở.Nguy cơ thứ hai là chấn thương do áp suất. Chúng ta có thể bịđiếc, bị đau xoang do áp suất bên ngoài tăng cao. Việc tăng caoáp suất bên ngoài làm không khí trong các xoang co nhỏ lạinhằm duy trì sự cân bằng. Sự co nhỏ quá mức gây ra co giãnmàng và các mô, dẫn tới các biến chứng bệnh lý như thủngmàng nhĩ, đau xoang, đau răng. Khi ngoi lên, không khí trongtạng rỗng như dạ dày giãn nở làm căng trướng bụng, khó thở,khó tiêu. Việc rách thủng màng nhĩ có thể gây chảy máu tai,thậm chí là điếc. Việc không khí đè ép vào các xoang có thể gâyra các cơn đau cấp tính dữ dội.Thứ ba là nguy cơ mắc bệnh giảm áp, một căn bệnh cấp tính,nguy hiểm, gây ra di chứng tàn phế suốt đời và có thể gây tửvong. Bệnh xuất hiện do chúng ta lặn xuống quá sâu nhưng lạingoi lên quá nhanh gây ra biến đổi đột ngột về sự hoà tan khítrong máu. Hậu quả là việc chúng ta ngoi lên nhanh có thể hìnhthành các bóng khí và bệnh lý bắt đầu.Ngoài ra còn nhiều nguy cơ khác như tai nạn lao động dướinước do đá đè, gặp phải cá dữ, thiếu hụt khí thở... Nhưng nguyhiểm nhất có thể gây ảnh hưởng tới tính mạng người lặn thì chỉcó bệnh giảm áp.Cấp cứu thế nào?Có một điều không may là điều trị bệnh giảm áp phải cần tới cácbệnh viện đặc biệt có trang bị chuyên khoa như buồng tăng áp ởViện Bỏng Quốc gia, Bệnh viện 108, Viện Y học biển ViệtNam, Trung tâm cao áp Khánh Hoà... Nhưng những địa điểmnày lại quá xa bãi tắm hay công trường lao động. Việc sơ cứuphải làm kịp thời ngay tại chỗ. Vì thế cấp cứu cứu sống tínhmạng bệnh nhân là điều cần trước hết. Chúng ta cần làm nhưsau:Thứ nhất, cởi bỏ toàn bộ trang bị lặn cho người bệnh dễ thở.Những bộ quần áo lặn thường là có nhiều dụng cụ và bó sátngười nên gây cản trở cho việc hô hấp.Thứ hai là đặt người bệnh nằm ngửa trên nền cứng, nghiêng đầunếu người bệnh có biểu hiện lơ mơ hoặc đau đầu. Nằm ngửa sẽduy trì tốt huyết áp và lưu lượng máu cho não bộ.Thứ ba là truyền ngay dịch cho người bệnh nếu có điều kiện.Dịch truyền được chọn là dịch muối đẳng trương. Không truyềnđạm hay bất cứ một dung dịch dinh dưỡng nào khác chỉ làm chobệnh thêm nặng.Thứ tư là vận chuyển người bệnh đến bệnh viện càng sớm càngtốt và chuyển đến cơ sở có trang bị chuyên dụng thật nhanh.Nhất là với các trường hợp nặng.Đề phòng những tai biến có thể xảy ra, không nên hoạt động thểlực mạnh trước 3 ngày xuống nước, nên hít thở sâu 3 phút trướclặn, không được lặn quá sâu, trên 12m độ sâu và tuyệt đối là khingoi lên phải tuân thủ đúng quy trình, dù chỉ là nhanh hơn 1phút. Vì có thể bạn sẽ không còn nhìn thấy thế giới ở trên bờ củabạn ...