Danh mục

Mùa Lễ Năm Ấy

Số trang: 5      Loại file: pdf      Dung lượng: 100.91 KB      Lượt xem: 8      Lượt tải: 0    
Jamona

Hỗ trợ phí lưu trữ khi tải xuống: miễn phí Tải xuống file đầy đủ (5 trang) 0
Xem trước 2 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Cả nhà lăng xăng chuẩn bị cho bữa ăn ThanksGiving. Năm nay vui vì có anh chị Joe từ xa về. Hàng năm, anh chị không về nên bữa ăn lễ Tạ Ơn thường không đông đủ mọi người trong gia đình. Còn một điều đặc biệt hơn, vui hơn là cả nhà đang chờ đón cháu bé từ vợ chồng bé Út sau bao nhiêu năm mong đợi. Anh chị Joe về tối hôm thứ tư. Sáng dậy, chị Joe bắt tay vào làm bánh ngọt cho món tráng miệng bữa tối. ...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Mùa Lễ Năm Ấy Mùa Lễ Năm ẤyCả nhà lăng xăng chuẩn bị cho bữa ăn ThanksGiving. Năm nay vui vì có anh chị Joe từxa về. Hàng năm, anh chị không về nên bữa ăn lễ Tạ Ơn thường không đông đủ mọingười trong gia đình. Còn một điều đặc biệt hơn, vui hơn là cả nhà đang chờ đón cháu bétừ vợ chồng bé Út sau bao nhiêu năm mong đợi.Anh chị Joe về tối hôm thứ tư. Sáng dậy, chị Joe bắt tay vào làm bánh ngọt cho móntráng miệng bữa tối. Cả nhà rộn ràng chung quanh căn bếp nhỏ. Đủ thứ mùi thơm bốc lênvà tiếng cười đùa của gia đình sum hợp. Không khí cũng giống như ngày Tết ở quê nhàlúc trước. Mấy chị em chia nhau nấu ăn, bé Út trổ tài làm bánh xèo, món ruột mà chị Joerất thích. Hôm nọ, gọi điện thoại về chị nói,-Út nhớ làm bánh xèo hôm đó nghe, không ai làm ngon như em.-Chị khỏi lo, khi nào về, em làm thật nhiều cho chị ăn mệt nghỉ luôn.Được lời khen như thế thì dù đang mệt mỏi với cái bụng ngày càng nặng nề, bé Út cũngchịu để làm cho chị mình ăn. Cuối tuần rồi, bé Út đã đi chợ mua đủ các thứ rau thơm vàtôm thịt. Hôm nay, ngủ dậy sớm, Út nhặt rau, pha bột, làm tôm thịt sẵn sàng để đổ bánh.Bây giờ nấu ăn bằng bếp gas nên đỡ vất vả hơn, ngày ấy toàn nấu bằng bếp củi nên phảitrông lửa cho đều, mất thì giờ hơn nhiều. Vẫn còn nhớ mãi, những ngày mưa gió, khôngđi học, mấy chị em đội mưa mang gạo đi xay, ghé chợ mua ít tôm thịt và rau, về nhà đổbánh xèo. Trời mưa, củi bị ẩm, đun lên cứ như là hun khói cho tổ ong, ngồi làm bánh mànước mắt nước mũi dàn dụa.... Nhưng rồi cả nhà cũng có một bữa ăn thật ngon trongngày mưa bão.Chị Năm nấu món cà ri gà, và chị đã cẩn thận mua gà đi bộ để thịt được dai. Nói đến mónnày thì khỏi chê vào đâu được, những miếng thịt gà được ướp với cà ri dầu vàng óng vàchiên sơ lên thơm lừng cùng với những miếng khoai lang bí xắt thành từng miếng lớn chokhỏi bể vụn khi nấu. Nhìn đĩa cà ri lóng lánh màu vàng nghệ, cùng bánh mì nóng bêncạnh, với chanh, muối, tiêu, chưa gì đã muốn nuốt nước miếng cái ực....Anh Joe không ăn được thức ăn với các thứ gia vị đậm đà như cà ri, hay bánh xèo vớinước mắm, ông Ngoại đã lái xe đi mua gà quay ngoài tiệm mang về cho anh. Ông khôngquên mua thêm mấy giỏ hoa thật đẹp để trang trí. Đến giờ, bàn ăn thịnh soạn với nhữngmón đủ màu trông rất đẹp mắt. Mọi người ngồi quanh bàn ăn và không quên dâng lời TạƠn Trên trước khi bắt đầu. Đã khá lâu, cả nhà mới có được không khí đoàn tụ như vậy.Anh Joe cầm máy quay phim, thâu vào trong ống kính tất cả những hình ảnh từ sáng đếngiờ.Gần cuối bữa ăn, anh Joe quay sang hỏi Út,-Em có biết con em là trai hay gái không?-Dạ, em muốn để dành ngạc nhiên cho đến ngày sanh.Bé Út đã biết rồi, nhưng cố tình dấu vì không muốn mọi người mua quà cho con mình.Bé chỉ nói với Ông Ngoại thôi, và cũng chính ông Ngoại đã làm cái vụ bói bằng cách cộtchỉ vào chiếc nhẫn cưới cho Bé để đoán là con gái hay trai ....Mấy ngày sau, anh chị Joe đi về. Trước khi về, anh còn dặn dò bé Út phải lo giữ gìn sứckhỏe cho em bé trong bụng. Chỉ là anh rể thôi nhưng anh để ý và lo lắng cho các em vợthật chu đáo.Hai tuần lễ sau ngày ThanksGiving, cả nhà đang ngủ bỗng giật mình thức dậy vì tiếngchuông điện thoại đang reng reng.... Bé Út với tay nhấc ống nói trên đầu giường, tronglòng đang khó chịu, không biết ai gọi vào nửa đêm như thế này.- HelloĐầu giây kìa, giọng chị Joe đứt quãng,-Út ơi, anh.... Joe..... chết.....rồi....Bé Út lặng người, mắt mở to, tưởng mình mơ ngủ nghe lầm.-Chị nói gì?Chị Joe lập lại, tiếng khóc lớn hơn,-Anh chết rồi........Bé Út nín thở, lấy hết can đảm hỏi chị,-Tại sao vậy?và không nghe chị nói gì được nữa vì nước mắt đã trào ra, tai ù đi, Bé Út bắt đầu khóclớn lên. Chồng Út ngồi bên cạnh vợ đã nghe được tin chẳng lành, đón lấy điện thoại trongtay Út và nói chuyện với chị Joe. Bé Út ngã ra giường và khóc nức nở, câu hỏi tại sao cứlập đi lập lại....Vài phút sau, chồng Út đi sang phòng ông Ngoại báo tin cho ông hay. Cả nhà không aingủ lại được từ đó cho đến sáng.Ngày hôm sau, cả nhà sửa soạn đi thăm chị Joe, bé Út muốn đi theo nhưng mọi ngườikhông cho vì bụng đã quá lớn, chỉ còn một tháng nữa đến ngày sanh. Đi đường xa nhỡ cógì thì nguy hiểm cho cả mẹ lẫn con. Trước khi đi chồng Út dặn dò kỹ lưỡng, và hứa sẽ vềtrong hai ngày nữa để đưa Út đi bác sỹ như đã hẹn. Ở nhà một mình, Út lại khóc khi nhớđến anh rễ. Út tự trách mình, đã không cho anh biết con mình là trai hay gái khi anh hỏi,để rồi bây giờ anh sẽ không bao giờ biết nữa....Hai ngày sau, chồng lái xe về, vừa kịp giờ đưa Út đi bác sỹ. Sau khi khám, bác sỹ thấy cónhững triệu chứng không tốt nên gởi Út đi sang một bác sỹ chuyên môn khác để khámngay. Văn phòng bác sỹ kia cách đó một đoạn đường ngắn và nằm ngay trước mặt nhàthương. Vào đó, làm đủ mọi thủ tục, bác sỹ khám xong bảo Út ngồi chờ và gọi điện thoạinói chuyện với bác sỹ của Út. Khi ông đi ra, vẻ mặt nghiêm trọng, Út đoán có việc chẳnglành. Ông nói,-Bác sỹ của bà nhờ tôi nói hộ, bà phải vào nhà ...

Tài liệu được xem nhiều: