Danh mục

Nếu tớ nắm…

Số trang: 8      Loại file: pdf      Dung lượng: 150.17 KB      Lượt xem: 8      Lượt tải: 0    
Jamona

Hỗ trợ phí lưu trữ khi tải xuống: 1,000 VND Tải xuống file đầy đủ (8 trang) 0
Xem trước 2 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Nếu tớ nắm tay cậu thì sẽ không xách được vali đâu… Nó đứng trước gương, cười cười rồi tự nhìn hai cái má lúm đồng tiền sâu hoắm. Khuôn mặt trông cũng bầu bĩnh, đáng yêu. Tuy luôn đeo trên mặt cặp kính cận màu trắng nhưng thật sự mà nói,
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Nếu tớ nắm…Nếu tớ nắm…Nếu tớ nắm tay cậu thì sẽ không xách được vali đâu…Nó đứng trước gương, cười cười rồi tự nhìn hai cái má lúm đồng tiền sâu hoắm.Khuôn mặt trông cũng bầu bĩnh, đáng yêu. Tuy luôn đeo trên mặt cặp kính cậnmàu trắng nhưng thật sự mà nói, sau cặp kính ấy là đôi mắt to tròn, đẹp tuyệt vời.Nó nghĩ thế, lũ bạn thân cũng nghĩ thế. Nhưng chính vì thế nên nó mới không thểhiểu nổi vì sao đến tận bây giờ nó vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai. Mặt nó lạiméo xệch đi, nhìn trong gương đúng là thảm họa…- Linh ơi…..Tiếng nhỏ bạn thân gọi ầm ĩ dưới nhà khiến nó bừng tỉnh. Nó lôi cái cặp to bựxuống nhà, lắc lắc đầu. “Nghĩ linh tinh cái quái gì, 12 rồi, học điiiiii….”- Sao sáng nào cậu cũng lề mề như vậy hả trờiiiii? – Ngọc, nhỏ bạn thân của nó càunhàu.- Hề hề ….Nó lại cười trừ như mọi ngày. Mỗi khi con bạn nó tức lên như. Kinh ngiệm là đừngnên nói gì mà hãy cười thật ngu. Cuộc sống của nó cứ diễn ra như vậy, và hôm naycũng không phải là ngoại lệ. Nó vẫn bon bon đạp xe trên con đường nhỏ cùng nhỏbạn thân. Vẫn những câu chuyện không đầu không cuối nhưng đem lại cho nó nụcười rạng rỡ cả ngày.- Đi nhanh chút đi? Sắp vào lớp rồi. – Ngọc đạp xe nhanh hơn một chút.- Vẫn còn ….Ngọc phóng vù vù đi như bay khiến nó ngơ mặt. Nó cười ngây ngô rồi cố nói nốtcâu nói mình đang nói, chuẩn bị lấy đà …- …sớm mà @@Nó đuổi theo Ngọc ngay tức khắc, khi chiếc bánh xe đầu tiên chạm đến cổngtrường cũng là lúc chuông reo. Nó quay sang nhìn Ngọc cười hì hì.- Vậy là vẫn không bị muộn học kìa.- Ờ! – Ngọc ngán ngẩm nhìn nó.Cả hai lại ra sức chạy vào lớp thật nhanh, nó thở hồng hộc. Đuổi theo Ngọc mộtchặng đã mệt, giờ còn phải leo thêm hai cái cầu thang dài ngoẳng mới đến lớp học.Nó lê xác về phía bàn học, mặt đỏ bừng.- Mày ơi, tránh cho tao vào. – Nó nói câu được câu không, thở hổn hển nhìn thằngbạn cùng bàn.- Sao tao phải tránh? – Thiên Nhật – thằng bạn ngồi cùng bàn với nó ngước lênnhìn nó tỏ vẻ ngơ ngác khó hiểu.- Tránh cho tao vào chỗ chứ sao. – Nó bực mình.- Nhưng đây là chỗ của tao. Tao không thích cho màu vào chỗ mày đấy. – ThiênNhật lè lưỡi chọc tức nó.Nó hận, nó bực. Bàn có bốn đứa, cớ sao cô giáo lại xếp nó ngồi giữa chứ khôngphải ngồi trong hay ngoài. Mỗi lúc đi ra đi vào, bên trái hay bên phải cũng đều gặprắc rồi. Còn bây giờ, sắp hết 15p đầu giờ đến nơi rồi, thằng bạn khốn nạn vẫn chưachịu đứng lên cho nó vào chỗ. Nó hít một hơi thật dài rồi hạ giọng:- Thôi mà. Thiên Nhật đẹp trai, học giỏi … cho tao vào chỗ đi mà….- Gì? – Thiên Nhật nhăn mặt. – Chỉ mỗi đẹp trai với học giỏi thôi á???- Ừ thì cái gì Thiên Nhật cũng giỏi, cũng tốt. Được chưa? – Khuôn mặt nó bỗngnhiên trở nên hiền lành, ngây ngô khó tả – Cho tao vào đi mà…- Này. – Thiên Nhật lắc đầu rồi thở dài. – Nếu vậy thì mày cứ đứng ở đấy đi.- Trời ạ. – Nó gần như phát điên, cố giữ bộ mặt bình tĩnh nhất có thể, nó nhẹnhàng. – Thiên Nhật thân mến, cho tớ vào chỗ nhé. Cô giáo sắp vào rồi.Thiên Nhật vẫn ngồi im, chỉ đến khi thấy bóng dáng cô giáo đi ngang qua cửa sổmới chịu đứng dậy cho nó vào. Vừa vào chỗ an toàn, nó bực tức quay ra làm vàiđộng tác “đấm gió” khó hiểu nhìn phát hài. Thiên Nhật không thèm nói, chỉ lè lưỡicười ha hả.- Chơi với tớ bảy năm liền mà vẫn không thay đổi được tí nào. – Ngọc cười hỉ hảnhìn nó.- Thay mới đổi gì? Chả qua là ….Cả lớp đồng loạt đứng lên chào cô khiến nó im bặt lời biện minh. Ngọc là bạn thâncủa nó từ năm lớp Sáu, tính cách vui vẻ và rất mạnh mẽ. Còn nó, nó hiền lành, dễtính, cũng vì thế nên nó rất dễ bị bắt nạt.Tiết sinh hoạt, cô chủ nhiệm đứng lớp cười hiền:- Lớp mình đã kết thúc học kỳ hai vô cùng tốt đẹp, và đó cũng là học kỳ cuối cùngtrong đời học sinh của các em. Sau này, các em sẽ phải tự lập, tự đứng vững trênđôi chân của mình. Cô biết đó là điều không dễ, bởi bên ngoài kia sẽ có biết baothử thách đang đợi các em. Cô cũng không thể mãi ở bên các em, chỉ đường dẫnlối cho các em được. Nhưng cô tin, các em sẽ làm tốt, đúng không?Bầu không khí của lớp học trùng xuống với bao tâm trạng. Vì chỉ còn tuần này nữathôi, chúng nó sẽ phải chia tay nhau. Mặt đứa nào cũng cúi gằm, dấu tâm trạng gìđó buồn buồn.- Nhưng trước khi chia tay, lớp ta sẽ có một chuyến đi chơi. Được chứ?Đi chơi? Nghe thấy hai từ này, khuôn mặt chúng nó đều trở nên rạng rỡ cả. Cả lớpđứa nào cũng hào hứng bàn bạc, lập kế hoạch. Nó cũng không ngoại lệ. Nó thích đichơi, thích ra biển ngắm mặt trời mọc lúc bình minh và ngắm mặt trời mọc khihoàng hôn buông xuống. Nó muốn hòa mình vào hương vị của sóng biển, muốncảm nhận mùi gió biển mằn mặn, cảm nhận sự êm dịu của từng hạt cát lùa vào kẽchân. Và quan trọng nhất, nó thích đi cùng lớp nó, đi cùng những người bạn đa gắnbó với nó suốt ba năm cấp ba. Có lẽ, đây sẽ là chuyến đi đáng nhớ nhất thời họcsinh của nó.Thứ hai đầu tuần.Nắng.Gió nhè nhẹ.Nó đẩy cánh cửa sổ đón những tia nắng mới của buổi sáng. Hôm nay lớp nó đichơi, nó đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ hôm qua. Nó mong ngóng ở chuyến đi này rấtrất nhiều. Nó xá ...

Tài liệu được xem nhiều: