Thông tin tài liệu:
Có lẽ cuộc sống là quãng thời gian mà con người ta học cách đối diện, chấp nhận và vượt qua nó. Có người thấy mình mạnh mẽ, có người tưởng mình yếu đuối nhưng thật ra không ai yếu đuối, không ai mạnh mẽ. Đơn giản là ai trong chúng ta đối diện và vượt qua như thế nào? Hay là chẳng cần phải làm gì để vượt qua mà hãy để những gì tự nhiên nhất trong ta lắng đọng lại và trôi đi theo thời gian nếu nó muốn như những chiếc lá không còn muốn ở...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Phút chiêm nghiệm cuộc đờiPhút chiêm nghiệm cuộc đờiCó lẽ cuộc sống là quãng thời gian mà con người ta học cách đối diện, chấp nhậnvà vượt qua nó. Có người thấy mình mạnh mẽ, có người tưởng mình yếu đuốinhưng thật ra không ai yếu đuối, không ai mạnh mẽ. Đơn giản là ai trong chúng tađối diện và vượt qua như thế nào? Hay là chẳng cần phải làm gì để vượt qua màhãy để những gì tự nhiên nhất trong ta lắng đọng lại và trôi đi theo thời gian nếu nómuốn như những chiếc lá không còn muốn ở trên cây thì vàng úa rụng xuống đểgió cuốn đi dù chẳng biết về đâu. Bước đi thật chậm biết là lòng đau nhưng quánhiều vết thương làm ta không còn cảm giác đau nữa. Nó chai sạn như những vếtsần mà khi vô tình ngoảnh lại khiến ta phải khâm phục chính mình, không lẽ đoạnđường ấy ta đã đi qua?Đi mãi, đi mãi, càng đi càng nhiều vết thương, càng nhiều nỗi đau… Phải chăngngười ta cứ đi chỉ để biết phía cuối con đường có hạnh phúc hay không? Nhưngmấy ai hiểu được hạnh phúc không thể chạm tay, cũng không thể nắm lấy và cóphải chăng cảm nhận và vượt qua nỗi đau trên những đoạn đường lại chính là hạnhphúc. Khó có ai nhận ra được điều đó, bởi bản thân chúng ta là những cá thể cóthật nên những thứ chúng ta cần cũng thực tế hơn. Nói một cách phũ phàng vậtchất và tinh thần luôn song song nhưng vật chất đi trước tinh thần đi sau. Haiđường thẳng luôn cùng đi về một hướng nhưng lại chẳng bao giờ giao nhau tại mộtđiểm và khoảng cách chẳng bao giờ có thể thay đổi. Một đường thẳng vốn dĩkhông có điểm khởi đầu mà cũng chẳng có điểm kết thúc. Có lẽ vì thế mà lòngngười là vô hạn! Cố gắng hiểu càng cảm thấy khó hiểu. Cố gần nó nó càng xa ta.Cuộc sống là vậy muôn vàn chữ nếu như và không ngờ, muôn vàn điều đơn giảnxung quanh ta mà ta không nhận ra, muôn vàn nhưng lời chưa dám nói, muôn vànnhững việc chưa kịp làm để rồi khi thời gian đưa tất cả trôi đi ta lại ân hận khi đãquá muộn màng. Gắng gượng cười cho nước mắt chảy vào tim ước một lần đượcchìm trong khoảng lặng lắng nghe những suy nghĩ của tận đáy lòng mình… cứ thếdồn nén cảm xúc, bóp chặt suy nghĩ, kiềm chế hành động – cử chỉ nhỏ nhất chỉ đểdễ dàng vượt qua tất cả một mình. Đến lúc mọi thứ đi vào quỹ đạo ổn định ta mớiđứng im còn người khác lặng nhìn thầm thì nói: không ai hiểu được ta, vậy thì tacòn hiểu được ai chứ!Mệt mỏi quá khiến ta không đủ sức để quan tâm lo lắng cho ai nữa – liệu đúngkhông hay do ta ích kỷ nên tự ngụy biện cho chính mình. Hình như ta khô khanlạnh lùng hơn lúc trước và mất dần đi cảm xúc.Khoảng lặng là góc tối trong ta, là lúc ta được suy nghĩ thoải mái mở lòng ra đốidiện với chính mình để rồi có thoáng suy tư muốn thay đổi điều gì đó dù là nhỏnhất và đó cũng chính là lúc ta cảm thấy trống trải mệt mỏi đến lạ kỳ, chỉ muốnthiếp đi một chốc thật say không mơ màng không tỉnh giấc không chút muộn phiềnlo âu.Và cuối cùng ta nhận ra rằng dù nhỏ nhưng ước mơ vẫn chỉ là ước mơNên dừng một chút, nhắm mắt lại để tĩnh lặng. Có lẽ cổ tích chỉ để ru ngủ nhữngngười nghèo.Vậy biết sống thế nào đây khi cổ tích vẫn là cổ tích còn ta kiếp nghèolại hoàn nghèo. Biết làm gì đây khi choàng tỉnh sau một giấc mơ dài… mọi thứxung quanh ta vẫn thế? Hiện thực dù biết khó đối diện và chấp nhận nhưng nó luônrõ ràng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Dù vậy trong hiện thực đó ta luôn có mộtkhoảng yêu thương, một chốc giận hờn, một thoáng nhớ nhung cho những cungbậc tình cảm chảy theo những điều tự nhiên nhất. Ta có quyền được ước mơ giữađại dương mênh mông vẫn có một hòn đảo nhỏ có một người chờ, đợi ta ở đấy. Nógiống như một cơn gió thoáng qua có thể làm ta nhẹ lòng, một cái khoác vai có thểlàm ta ấm áp. Nhưng ai biết được rằng trên đoạn đường ta đi có những ngả đườngkhông có gió và có những ngã đường chỉ dành riêng một mình ta đi. Điều đó buộcai đó phải buông tay ta ra dù họ không muốn.Hãy cảm ơn những người đã bỏ rơi ta bởi chính họ chỉ cho ta đứng dậy và vượtqua tất cả một mình như thế nào. Màn đêm buông xuống ta vẫn một mình để rồikhoảng lặng lại xuất hiện. Quá khứ ùa về nhưng ta không thể khóc thêm lần nữa.Nước mắt rơi lòng thêm thắt lại để rồi xem ta được gì đây khi mất quá nhiều.Những mất mát ấy càng lớn khoảng cách giữa trái tim và lí trí càng xa. Cố dùng lýtrí điều khiển con tim nhưng biết làm gì đây khi cảm xúc cứ dâng trào. Có một nỗibuồn ta muốn gửi vào gió, gió cuốn ta đi cho ta ngủ một giấc để ngày mai trở vềcho ta trở lại là ta. Năm tháng trôi qua, người đến rồi đi hay tất cả chỉ như cơn gió,mỗi người bước đến cuộc đời ta cho ta một trải nghiệm, một sự quan tâm, một chúttình cảm. Dù ta không muốn thừa nhận nhưng khi họ ra đi đã để lại cho ta nhữngkhoảng trống không thể lấp đầy. Một chút thất vọng, một chút buồn, một chút nhớ,lòng ta thắt lại thấy hơi nhói đau, rốt cuộc cũng chỉ như cơn gió thoảng qua thôimà! Bất chợt lúc nào một cơn gió sẽ lướt qua cuộc đời ta. Buồn vui sẽ lẫn lộn trongta, vui vì họ đã trưởng thành hơn vì đã có một người khác quan tâm họ hơn ta vàbuồn vì khi tất cả qu ...