Trước mặt trụ sở ban Công An phường X, quận Thủ Đức, TPHCM. Có một tên ăn mày, hắn luôn luôn mặc một cái áo của mấy người lính ngụy cũ, tuy đã rách nát nhiều chỗ, phải vá lại bằng nhiều thứ vải khác nhau. Các anh Công an đã nhiều lần xua đuổi, thậm chí bắt nhốt, đánh đập, nhưng hắn vẫn cứng đầu, không chịu đi nơi khác. Viện lẽ rằng nơi đây lắm người qua kẻ lại, hắn xin được nhiều hơn. Thét rồi quen, mấy anh công an cũng chẳng làm gì hơn được nên...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Tên Ăn Màyvietmessenger.com Hoàng Thy Tên Ăn MàyTrước mặt trụ sở ban Công An phường X, quận Thủ Đức, TPHCM. Có một tên ăn mày, hắnluôn luôn mặc một cái áo của mấy người lính ngụy cũ, tuy đã rách nát nhiều chỗ, phải vá lạibằng nhiều thứ vải khác nhau.Các anh Công an đã nhiều lần xua đuổi, thậm chí bắt nhốt, đánh đập, nhưng hắn vẫn cứngđầu, không chịu đi nơi khác. Viện lẽ rằng nơi đây lắm người qua kẻ lại, hắn xin được nhiềuhơn. Thét rồi quen, mấy anh công an cũng chẳng làm gì hơn được nên đành mặc kệ hắnvậy.Hắn cứ để cái mũ xuống đất, bên cạnh chỗ ngồi, rồi nhìn bâng quơ vào khoảng không giantrước mặt, hay gục đầu giữa hai đầu gối, cái kiểu ngồi như bất động đó hầu như không baogiờ thay đổi, mặc cho đám ruồi muỗi làm tình làm tội. Hắn chỉ vắng mặt 1 hay 2 lần một ngày,ý chừng như để kiếm cái gì ăn hay giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân chẳng hạn.Bà con qua lại, người thì ái ngại, tỏ chút lòng bác ái, ném cho hắn vài đồng tiền lẻ, hay khithì miếng xôi tấm bánh. Người thì tỏ ra khó chịu, không tiếc lời xỉ vả. Đôi khi những đứa trẻtinh nghịch còn đến đấm hắn vài cái, hắn cũng trơ trơ, chẳng nói chẳng rằng. Có lẽ hắncũng biết thân, làm cái nghề như hắn, đâu còn hơn thua với ai nữa nên chịu trận vậy thôi.Dần đà, người ta biết được lý lịch của hắn. Hắn nguyên là một sĩ quan trong binh chủng BiệtĐộng Quân, quê ở tận miền Trung. Sau ngày giải phóng, hắn cũng được học tập cải tạo từnam ra bắc, rồi trước khi được thả lại vào nam. Trong thời gian cải tạo, bà mẹ của hắn dãtheo bố của hắn về cõi Phật. Vợ hắn đã bồng bế con theo ai đó vượt biên, chẳng còn biết tintức gì. Tứ cố vô thân, hắn nghiễm nhiên trở thành tên ăn mày trên khắp vùng đất nước, rồisau cùng lạc bước về đây, định cư tại trụ sở ban công an phường này. Có lẽ chỗ này ănnên làm ra, kiếm ăn được nên hắn chẳng muốn dời địa bàn đi đâu nữa.Có người thương tình, động lòng trắc ẩn, đưa vắn về nhà cho tắm rửa, cơm nước đoànghoàng, rồi sai làm việc vặt trong nhà ngoài vườn. Nhưng cố lắm thì cũng chỉ được đến ngàythứ 3 là lại phải trả hắn về địa bàn hoạt động của hắn. Thời buổi khó khăn mà, ai mà cungứng và nuôi nổi thêm một người nữa.Đối với mấy anh Công An, thì cũng đã quá quen, có anh lúc rảnh rỗi cũng trò truyện, hỏithăm được hắn dăm ba câu, cho hắn điếu thuốc hút. Những lúc ấy trông hắn có vẻ giốngcon người nhiều hơn, ánh mắt nhìn đối tượng như thầm cảm ơn.Lâu dần mấy anh Công An thỉnh thoảng sai hắn quét dọn và làm vài việc vặt chung quanhtrụ sở, thưởng công cho hắn là những chén cơm, những điếu thuốc có cán hẳn hoi. Nhữnglúc ấy thấy hắn vui hẳn lên...Hôm nay là một ngày thật đặc biệt của ban Công An phường, vì có các đồng chí từ quận vàthành phố đến thanh tra, hoạch định phương hướng cho kế hoạch 5 năm sắp tới. Một ngàythật trọng đại nên ban công an phường đã tăng viện công tác làm cho ban mình có một bộmặt thật đẹp và sạch sẽ từ trong ra ngoài. Kế hoạch đã được sắp xếp từ cả mấy tuần trước.Cả gã ăn mày cũng được tham gia vào công tác làm sạch sẽ. Người ta thấy hắn thật hớn hởvì được làm công việc vệ sinh, dọn dẹp, lau chùi. Và hắn cũng được ăn uống đầy đủ cùngcác anh công an, lâu lâu còn được điếu hút, điếu sơ cua trên vành tai nữa kìa. Hắn lăngxăng dọn chỗ này, dẹp chỗ kia, lau chùi, phủi bụi, hốt rác.Quan trọng nhất là phòng họp của ban, vì tất cả các đồng chí thành ủy, quận, cũng như bancông an phường sẽ tụ tập đầy đủ ở đây để hội họp, bàn bạc, thảo luận và hoạch định kếhoạch ngũ niên.Hắn trịnh trọng lau chùi thật kỹ, sắp xếp những chậu kiểng, bàn ghế, dàn loa phóng thanhlớn 4 góc 4 cái thật chu đáo. Nhất là bục của diễn giả, tất tất đều sạch sẽ, bóng lộn, khôngchê vào đâu được. Các anh công an rất hài lòng, nên thưởng công cho hắn nguyên một baoba số chưa bóc tem. Hắn trịnh trọng bỏ ngay vào túi áo phía trước, hắn cố ý độn cái gì ởdưới để bao thuốc lòi lên khoảng 1/3, ai nhìn cũng thấy ngay được sự tin tưởng của các anhcông an đối với hắn, và thấy được sự tưởng thưởng hậu hĩ của các anh công an. Và lẽ dĩnhiên là hắn chưa dám bóc, gói thuốc còn nguyên si.Cái ngày trọng đại đã đến, các đồng chí trên thành và quận đến bằng 8 chiếc ô tô thật lộnglẫy, cỡ trên dưới 30 người.Sau thời gian gần cả ngày làm việc và thảo luận, đến xế chiều là sinh hoạt và trao bằng banthưởng công trạng cho các anh em ban công an phường. Nên tất cả các anh em trong bancông an đều có mặt đầy đủ, không thiếu một ai.Bỗng đồng chí trưởng ban công an quận trỏ tên ăn mày và hỏi:- Còn anh kia, chức vụ gì mà ăn mặc bê bối thế ?Anh trưởng ban công an phường vội đỡ lời:- Dạ thưa đồng chí, hắn ta là tên lính ngụy đã học tập và được nhà nước khoan hồng cho về.Nhưng bây giờ không còn chỗ nương náu, vợ con hắn đã lỉnh ra nước ngoài, không liên lạcđược, nên tới đây giúp ban, nhất là trong dịp này. Một tay hắn lau chùi, quét dọn và sắp xếpbàn ghế đâu ra đấy, đấy ạ.Sau một lúc suy nghĩ, ông công an quận nó ...