Danh mục

Trăm người quen, mấy người thân?

Số trang: 10      Loại file: pdf      Dung lượng: 226.42 KB      Lượt xem: 10      Lượt tải: 0    
Thư viện của tui

Xem trước 2 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Trăm người quen, mấy người thân?(truyenngan.com.vn) Tôi nhận ra mình vừa tát Chi. Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. *** Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đó, lại nữa, cái đầu tôi đang ở trong chế độ tự động quay đi khi mắt thấy cô ấy đang đi về phía mình. Còn khoảng chục mét nữa, cứ theo hướng này, hai đứa tôi sẽ đi lướt qua nhau! Tôi ngẩng đầu nhìn trời. Một khoảng trắng...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Trăm người quen, mấy người thân?Trăm người quen, mấy người thân?(truyenngan.com.vn) Tôi nhận ra mình vừa tát Chi. Trong khi tôi sữngngười, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. ***Tôi đã từng bực mình.Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước?Đó, lại nữa, cái đầu tôi đang ở trong chế độ tự động quay đi khi mắt thấycô ấy đang đi về phía mình. Còn khoảng chục mét nữa, cứ theo hướngnày, hai đứa tôi sẽ đi lướt qua nhau!Tôi ngẩng đầu nhìn trời. Một khoảng trắng xanh nắng gắt như trêungươi. Có cần tình cờ đến mức đó không? Tôi dở cười dở khóc, lẩmbẩm hỏi ông trời.Hai đứa con gái, lớn lên cùng với nhau ở một thị trấn nhỏ, và đi ngang quanhau như hai người xa lạ trong một thành phố rộng lớn xa lạ.Tôi ghét, cái thứ gọi là duyên phận.Khoảng cách giữa chúng tôi còn khoảng 9m.Tôi nhìn thoáng qua cô ấy. Có vẻ cô ấy vẫn vậy nhỉ? Hầu như không thayđổi từ những ngày niên thiếu. Mà không, thay đổi chứ. Mái tóc dài thẳngcủa cô ấy không biết từ lúc nào đã biến thành xoăn nhẹ và nhuộm màu hạtdẻ. Vẻ ngây ngô năm nào được thay bằng nét đẹp nữ tính và đằm thắmhơn. Nhưng ánh mắt ấy, thì tôi biết, nó vẫn vậy. Trong suốt và bình thản ynhư trong kí ức tôi ngày hè năm ấy.Tôi chợt thắc mắc không biết lúc này mình trong mắt cô ấy trông như thếnào? Tóc ngang vai chỉa ra tứ phía, kính đen gọng lớn, và khuôn mặt nhợtnhạt sau khi trải qua một đêm mất ngủ.Tôi thở dài, có vẻ như tôi chẳng tiến bộ được thêm chút nào sau chừng ấynăm.Từ chỗ tôi đến cô ấy, có lẽ còn 8m.Những kí ức, thật đáng sợ, đang đội mồ sống dậy. Khi con người ta 20, kíức gồm vài hình ảnh đơn giản đen trắng, cùng đôi ba câu nói loáng thoángsâu trong tiềm thức. Điều khó chịu, là mỗi khi cảm xúc bị một thứ gì đó cótính chất gợi nhớ chạm đến, kí ức lại vỡ òa. Âm thanh và hình ảnh kết nốilại với nhau tạo thành thứ phim cổ điển, rời rạc mà ám ảnh đến bực mình.Phiền phức hơn, cuốn phim ấy lại chạy trong đầu, chầm chậm...chầmchậm...Tôi đưa tay xoa thái dương, mệt mỏi.Tôi thấy tôi, trong quá khứ, cùng với cô ấy. Hai đứa dắt xe đạp cùng nhauđi trên con đường rợp bóng cây. Nắng xuyên qua kẽ lá, nhỏ li ti, nhảy múatrên phần da trần của cả hai. Chúng tôi cười to, khanh khách, vui vẻ...Tôi thấy tôi và cô ấy, hai thân hình bé nhỏ như đang nhảy múa trong cơnmưa. Phút chốc lao nhanh, phút chốc đếm từng bước chậm. Ngón tay runrẩy vì lạnh, người ướt sũng, nhưng trái tim, thật ấm!Tôi thấy cô ấy ôm tôi, tay níu lấy áo khoác tôi, nấc lên từng tiếng nghènnghẹn. Nước mắt lem nhem khuôn mặt của hai đứa. Tôi nhớ, đó là ngàycon chó của cô ấy ăn phải bả, và lăn ra chết trước sự bất lực của cả hai.Tôi thấy cả hai chúng tôi cặm cụi đào đào bới bới dưới một gốc cây to, hìhụi chôn cẩn thận cái hộp được bọc trong nhiều lớp ni lông. Trong đó,ngoài hai cuốn nhật kí, là hai tờ di chúc viết trong cảnh nước mắt nướcmũi đầm đìa sau khi xem xong một bộ phim Hàn sướt mướt. Có một lờihứa, rằng một ngày nào đó, khi về già, cả hai sẽ tự tay đào cái hộp nhỏlên, rồi thực hiện theo tờ di chúc ấy trước khi nhắm mắt.Những lời hứa của tôi và cô ấy, đáng buồn, rằng phần lớn đều không thểthành sự thật.Giữa chúng tôi, còn khoảng 7m.Tôi cúi đầu, chỉ là theo quán tính, hoàn toàn không hiểu lí do.Chúng tôi đã từng rất thân. Chúng tôi đã từng chia sẻ cho nhau mọi điều.Chúng tôi đã từng mơ ước đến ngày cưới của cả hai, khi mà đứa này làmphù dâu cho đứa kia. Và khi chúng tôi có con, những đứa trẻ cũng trởthành bạn tốt của nhau như mẹ chúng.Chúng tôi cùng nhau vẽ nên tương lai, nhưng cũng chính chúng tôi tự taybôi xóa, gạch bỏ đi cái tương lai ấy.Có lẽ giữa chúng tôi bây giờ chỉ là 6m khoảng cách.Tôi vẫn nhớ cậu ấy.Một cậu bé 14 tuổi có khuôn mặt ưa nhìn, cái trán cao và trên môi luônhiện diện nụ cười rạng rỡ.Đó là cậu bé chuyển vào lớp chúng tôi khi cả hai bước sang tuổi 14. Tôi cóthiện cảm với cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Kiểu thiện cảm hơn mứctình bạn một chút, nhưng chỉ dừng lại ở đó.Chỉ thế thôi.Còn 5m.Cậu ấy thích cô ấy.Không khó để nhận ra điều đó, bởi cả cô ấy và cậu ấy đều là người tôiquan tâm.Lúc đầu, có một chút hụt hẫng. Nhưng tôi quên đi khá nhanh, một phần vìtôi yêu quý cả hai, phần còn lại, có lẽ vì tôi vẫn còn quá trẻ con.Hai người ấy rất buồn cười. Cậu ấy nhiệt tình quan tâm, còn cô ấy mỉmcười đáp trả. Tôi cổ vũ cậu ấy, nói cho cậu ấy mọi sở thích của cô ấy. Tôigiống như bà mai của hai người vậy.Nhưng một đứa mau chán như tôi làm điều đó được bao lâu? Tôi sớmnản, và mặc kệ họ. Tuổi 14 của tôi, đến lúc đó, vẫn bình yên và đầy màusắc.4m.Đôi khi, lúc mệt mỏi, hay quá chán nản với công việc, tôi để mặc kí ức lôimình ngược về một miền thời gian khác. Trong cái xứ lộn xộn ấy, khônghiểu sao cuộc nói chuyện của tôi và cô ấy luôn chân thực đến kì lạ.Hôm nay Tuấn tỏ tình với tao!Thật á? Cuối cùng tên ngốc đó cũng chịu nói rồi à?Ừ, mà mày thấy sao?Chả sao, tùy mày thôi!Mày có tin là tao sẽ c ...

Tài liệu được xem nhiều: