Mang một lọ vỏ sò lấy từ đảo Cát Bối về nhà, coi như là kỉ niệm của mùa hè mười bảy tuổi, theo đúng như kế hoạch ban đầu cô đã dự định... Nhưng kế hoạch mãi mãi không bao giờ đuổi kịp được sự biến hóa.
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Truyện ngắn: Nhất kiến chung tìnhNhất kiến chung tình Tác giả: Giản Anh Dịch: Sahara ft CaChuaEp Giới thiệu:Mang một lọ vỏ sò lấy từ đảo Cát Bối về nhà, coi như là kỉ niệm của mùa hè mườibảy tuổi, theo đúng như kế hoạch ban đầu cô đã dự định.Nhưng kế hoạch mãi mãi không bao giờ đuổi kịp được sự biến hóa.Trong khi bạn bè cô, từng người từng người rủ nhau cùng đi lặn ngắm đáy biển,thì cô vẫn một mình lênh đênh giữa biển, thầm hy vọng có ai đó tới giúp mình.Bỗng một giọng nói dịu dàng vang lên, ngoại hình anh ta thoạt nhìn rất nam tính.Để rồi từ đó, người ấy thâm nhập vào cuộc sống của cô.Đặc biệt là lúc cô nghe được tiếng đàn ghi-ta thần thoại của người ấy, tâm hồnthiếu nữ của cô lập tức đầu hàng vô điều kiện.Huống chi, đêm trước khi rời hòn đào, người ấy còn hôn cô!Chỉ là một “vật kỉ niệm” ngoài ý muốn…Cô cho rằng mình sẽ không bao giờ còn gặp lại người ấy nữa.Nhưng thật không ngờ, sau ngày khai giảng năm học, giáo viên tiếng Anh mới lạichính là… Chương 1.1Trên đảo Cát Bối xinh đẹp, năm cô nữ sinh mặc áo phao cồng kềnh đang đi dạotrên bờ cát vẫn còn nóng bỏng chân. Mục tiêu của các cô chính là đại dương mênhmông trong lành trước mắt.“Trời ạ! Mọi người nhìn xem, toàn bộ đều là vỏ sò!”Viên Hú Noãn mặc kệ bàn chân đau tái vì giẫm phải những mảnh vỏ sò trên cát, côhưng phấn cúi người dùng hai tay bốc lên một nắm từ trong làn nước biển. Nhìnnhững chiếc vò sò đáng yêu trong tay, khuôn mặt xinh đẹp của cô như viết rõ haichữ vui vẻ.“Không sai! Chính là những cái vỏ sò chết tiệt này!!!” Chu Gia Nghi nảy sinh phảnứng trái chiều với Viên Hú Noãn, cô nhe răng trợn mắt lớn tiếng trách móc: “Châncủa tớ đau muốn chết rồi!”Viên Hú Noãn chớp mắt, nhìn vỏ sò trong tay rất lâu, trên môi hiện lên nụ cười dịudàng.“Cậu không cảm thấy rất đẹp à?”“Không – cảm – thấy!” Chu Gia Nghi cường điệu lắc đầu. “Tớ chỉ thấy đau thấutrời đất!” Cô biết bản thân mình là một “tomboy” chính hiệu, trong xương cốt vốndĩ là chẳng có lấy một tý tế bào tình thơ ý họa lãng mạn nào. Noãn Noãn thì khác,lúc nào cũng nhìn vạn vật của trời đất bằng ánh mắt cảm động.“Mặc dù bờ biển này rất đẹp nhưng mình cũng biết thế nào là đau!” Lý Dung nhíumày: “Kỳ lạ, vì sao họ không để chúng ta đi giày ra bãi biển chứ?”Theo quy định ở đây, khi vào bãi biển, du khách đều phải để lại giày dép ở phòngbảo quản hành lý, tới lúc thủy triều rút mới được dùng.Đới Nhã Vũ mỉm cười: “Tiểu thư của tôi à, vừa nãy không nghe nhân viên quản lýphòng bảo quản đồ nói sao? Họ sợ giày dép của chúng ta bị thủy triều lên sẽ cuốnđi, cũng sợ chúng ta đánh rơi giày dép ở bãi biển sẽ gây vướng víu người khác.Cho nên mới không để du khách đi giày dép xuống nước.”“Mình nghĩ đấy không phải lý do.” Chu Gia Nghi phản đối: “Giày đi ở chân làmsao có thể dễ dàng rơi ra như vậy được chứ? Nhìn bộ dạng hiện giờ của chúng taxem!” Cô ảo não nói, “Ai cũng như bà lão đi không nổi nữa rồi.”Noãn Noãn thản nhiên cười: “Làm gì có. Mình cảm thấy đi như vậy rất đáng yêumà.”Đại dương xanh thẳm mênh mông đẹp như vậy, chỉ cần liếc nhìn một cái thôi làtâm tình đã tươi sáng rạng rỡ lên rồi. Viên Hú Noãn thật sự không hiểu vì sao GiaNghi lại không thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, mà chỉ một mực chú ý vào đámvỏ sò đang đâm vào chân cô ấy.Có thể là vì bản thân cô khó khăn lắm mới có thể được đi ra ngoài chơi, vạn vậttrên đảo Cát Bối này đều là những điều mới mẻ với cô. Cô được hít thở hương vịcủa biển cả, giang rộng hai tay đón chào tất cả những cảnh đẹp kia còn không hết,cho nên oán giận đối với cô mà nói là chuyện lãng phí thời gian vô cùng.Từ nhỏ, Viên Hú Noãn đã chịu sự giáo dục nghiêm khắc của dì, quy củ phép tắchệt như nàng công chúa sống trong toàn tháp ngà voi. Dì Triệu Man Nhã giờ vẫnsống độc thân, dì là người sáng lập đồng thời là hiệu trưởng của trường phổ thôngMan Nhã. Dì đối với bản thân vô cùng nghiêm khắc, đối với Viên Hú Noãn lạicàng nghiêm.Lần này, nhân dịp kỳ nghỉ hè lớp mười, Lý Dung lên kế hoạch du lịch quần đảoBành Hồ, Cát Bối. Cô ấy cũng đích thân bảo đảm với dì Nhã sẽ chăm sóc NoãnNoãn thật tốt. Cuối cùng Noãn Noãn cô mới có thể bay ra khỏi cái lồng chim kia.Bởi vậy cho nên cô cảm thấy cái gì cũng rất thú vị, cái gì cũng đẹp đẽ, sau lần này,chẳng biết tới khi nào cô mới được đi du lịch nữa.Cô muốn ghi tạc những ký ức đẹp nhất vào trong đầu, sau này giữa những thángngày tẻ nhạt vô vị, cô có thể lôi chúng ra ôn lại.“Chúng mình tới đằng kia chơi thuyền chuối đi, mình muốn trèo thuyền!” Hai chânvừa tiếp xúc với nước biển, Chu Gia Nghi đã lập tức quên cái chân đau mà đầu têuchơi trò mới.“Không! Gia Nghi!” Hà Tư Nhàn, kẻ nhát gan nhất trong năm người lập tức biếnsắc: “Mình không biết trèo thuyền đâu.”“Không biết mới vui!”Chu Gia Nghi kích động, cô kéo Hà Tư Nhàn không tình nguyện chạy về chỗ mọingười đang đứng xếp hàng.“Kỳ nghỉ bắt đầu rồi!” Lý Dung hưng phấn chạy theo. Đới Nhã Vũ thong thả điđằng sau, mục tiêu cũng là hướng thuyền chuối.“Chờ mình với!”Noãn Noãn vội vã buông nắm vỏ sò trong tay ra, đuổi theo mọi người.Cô thề, trước khi rời khỏi đây nhất định phải nhặt đầy một bình vỏ sò mang về.Đây là kỷ niệm mùa hè mười bảy tuổi của cô cơ mà!“Mình không muốn!” Hà Tư Nhàn sợ hãi đẩy trả cái kính lặn về tay Chu Gia Nghi.Cô thà chết cũng không chịu đi lặn, quá kinh khủng!Càng kinh khủng hơn chính là, ở đây người ta chỉ cung cấp cho người lặn kính,chứ không cung cấp bình hô hấp, cho dù là tự mình chuẩn bị cũng không được.Nhân viên công tác ở đây nói, đó là dựa vào lý do bảo đảm an toàn cho du khách.Tuy rằng như vậy, nhưng người không biết bơi như như cô, mà không có bình hôhấp, thì làm sao dám xuống nước.“Không được, cậu nhất định phải lặn!” Chu Gia Nghi lại nhét cái kính vào tay HàTư Nhàn.“Mình thật sự không muốn.” Tư Nhàn vội vàng ném trả cái kính, giống như cầmphải củ khoai nóng giãy nảy cả người.“Cậ ...