Danh mục

Truyện ngắn Xin lỗi… Anh là gay

Số trang: 7      Loại file: pdf      Dung lượng: 106.05 KB      Lượt xem: 13      Lượt tải: 0    
Jamona

Xem trước 2 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: "Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em". Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay.
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Truyện ngắn Xin lỗi… Anh là gay Xin lỗi… Anh là gayNăm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: Anh là gay. Ngân ạ,anh là gay. Anh không thể lấy em. Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi.Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay.Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: Anh là gay. Ngân ạ,anh là gay. Anh không thể lấy em. Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi.Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay.Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, màvì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng,anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉbằng sự thừa nhận trắng trợn.Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờvợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngânquờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minhnóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sauđó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anhtìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sựghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: Thằnggay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ. Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệurã.Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi,Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đươngnhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai?Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêuđiên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anhlàm tình với cô một lần.Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệmnhư bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Saoanh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫncảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô?Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn khôngthể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.Cô hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xachồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ámảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình.Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhàtrống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà haykhông. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước quacánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấyđôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, mộtcách chăm chỉ và tận tụy.Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ômchồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh.Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thânthể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đànbà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìmlọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tayrắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là ngườiduy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khimỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước: Này,anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?.Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp nhữngngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minhkhông bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuônghằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầucô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng côôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từnghành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứsống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứngkiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp.Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng côlại thường gọi về trêu ngươi kiểu: Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi làđàn ông, ok?.Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêmấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉcần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấcbổng vợ đặt lên giường và khóa chặ ...

Tài liệu được xem nhiều: