Tôi đặt đĩa nhạc yêu thích vào máy. Và mở loa hết công suất, giọng hát của Adam Lambert cứ day dứt cọ vào tim. Yeah. I’m afraid. Whataya want from me? Whataya want from me? Lời hát khiến tôi không sao kiềm được nước mắt. Nỗi uất ức, thất vọng, chán nản cứ như những con sóng, dâng lên hụp xuống, nhưng chẳng bao giờ dứt
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Cho mỗi phút giây…Cho mỗi phút giây…Tôi đặt đĩa nhạc yêu thích vào máy. Và mở loa hết công suất, giọng hát của AdamLambert cứ day dứt cọ vào tim.Yeah.I’m afraid.Whataya want from me?Whataya want from me?Lời hát khiến tôi không sao kiềm được nước mắt. Nỗi uất ức, thất vọng, chán nảncứ như những con sóng, dâng lên hụp xuống, nhưng chẳng bao giờ dứt. Tôi khôngngờ là mình lại có nhiều nước mắt đến vậy. Tôi cứ khóc mãi đến khi mẹ đập cửaphòng.“Vặn nhỏ nhạc lại. Con với cái, càng ngày càng hư”.Tôi trả lời mẹ bằng cách tắt hẳn nhạc. Rồi chui lên giường trùm mền kín mít.“Xuống ăn cơm!!!”.Tôi kéo kín cái mền ,quấn tròn nó quanh mình. Tiếng mẹ vẫn vang lên ngoài cửaphòng. Tôi lại càng rúc sâu vào cái mền. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi: Tôimuốn chết!Tôi luôn nản khi thức dậy mỗi sáng. Sợ ngày hôm nay mình sẽ tụt lại sau một aiđó. Sợ những cái lắc đầu đầy thất vọng của ba mẹ, sợ bị so sánh với anh Khanh…Tôi sợ hãi mọi thứ, tôi chỉ biết gồng mình lên và lao về phía trước. Anh Khanh haynói:“Thoải mái đi bé”.Nhưng làm sao anh ấy hiểu được cảm giác của tôi. Anh hơn tôi 6 tuổi. Tôi vừa đihọc thì anh đã nhận được giải thưởng gì rất lớn, mà thầy hiệu trưởng thường nhắcđi nhắc lại: “Khanh là niềm tự hào của cả trường”. Anh Khanh luôn là học sinhgiỏi nhất, là học trò được cưng nhất. Anh được giải Quốc gia, một chút nữa là vàođược tuyển dự thi Quốc tế, tuyển thẳng vào đại học và giành được học bổng du họctoàn phần. Lúc nhỏ, còn cảm thấy rất tự hào, khi mà các thầy cô cứ kể mãi nhữnggiai thoại về anh, làm lũ bạn nhỏ của tôi cứ kéo đến nhà, chỉ để được trông thấyanh một lần. Càng lớn, tôi càng thấy ghéc làm em của anh. Tôi ghéc việc mẹ tôi cứso sánh tôi với anh hai, ngay cả những việc nhỏ nhất.Tôi luôn được dạy rằng:“Phải ráng được như anh Khanh”.Cho nên tôi chỉ biết cắm cúi cố gắng thôi. Chẳng bao giờ băn khoăn như các bạncùng tuổi, xem mình thích gì, muốn làm gì. Tôi có sẵn một con đường anh Khanhđã đi để làm kim chỉ nam. Tôi không cần phải suy nghĩ, lựa chọn, chỉ cần có thể đihết con đường đó, như anh đã từng, là ba mẹ tôi đã đủ hài lòng lắm rồi.Nhưng hôm nay, mọi thứ đã tan tành. Tôi đã bị loại khỏi đội tuyển thi Học sinhgiỏi Quốc gia vì thiếu chỉ 0.5 điểm. Kế hoạch đoạt giải Quốc gia có số, để đượctuyển thẳng vào Đại học như anh Khanh, coi như đổ bể hết. Tôi vừa nhận được kếtquả vòng loại đội tuyển hôm nay và vẫn chưa nói với ba mẹ. Tôi không biết phảidùng lời nào để nói, khi bản thân mình đang chán ghét chính mình, thất vọng, hụthẫng và hoài nghi khả năng của mình hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy bản thân mìnhquá đầy, không thể đón nhận dù chỉ là cái nhìn buồn bả của ba, hay vài câu bângquơ của mẹ. Tôi chọn cách im lặng, mở nhạc ầm ĩ và trốn chạy.Tôi thấy sợ hãi vô cùng.Mẹ không thấy tôi trả lời. Đã lấy chìa khóa dự trữ tự mở cửa vào phòng. Tôi càngsợ khi mẹ bước lại gần, cố lún sâu vào cái mền hơn nữa. Mẹ dịu dàng ngồi xuốngcạnh giường.“Nào, xuống ăn lấy sức mà lên ôn thi”.Tôi vẫn nằm yên không cựa quậy. Mẹ khẽ kéo mền.“Anh Khanh ngày xưa cũng vậy đấy, đi học về là ngủ như chết, mẹ kêu mãi cũngchẳng chịu dậy ăn cơm.”Tôi đã ngưng khóc tự nãy giờ. Nhưng vừa nghe hai chữ “anh Khanh” là lòng lạitrào lên một cơn sóng nước mắt mới. Tôi cố giấu những giọt nước mắt vào trong.Vội vã ra khỏi mền, chải tóc và bước xuống nhà. Tôi sợ mẹ lại nói một điều gì đó,một lời nói vô tình, nhưng làm tôi đau đớn. Tôi cố tỏ ra bình thường trong từng cửchỉ. Dù trong lòng vẫn như một cõi hỗn mang.Tôi lặng lẽ ăn cơm. Đến cuối bữa ăn, tôi dốc hết can đảm nói:“Con rớt đội tuyển rồi”.Ba bỏ tờ báo xuống. Mẹ quay người về phía tôi.“Con nói lại xem nào. Cụ thể!”.“Dạ, con xếp thứ 7, và người ta chỉ lấy 6 người”.Tôi cảm thấy mình dửng dưng kì lạ khi nói câu nói đó. Rõ ràng, trước khi nói, tôivẫn cảm thấy rất thất vọng về bản thân. Nhưng khi câu nói vừa được trút ra, nó nhưhút hết mọi cảm xúc của tôi với chính mìnhTôi cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Tất cảnhững gì tôi quan tâm bây giờ là ba mẹ sẽ phản ứng như thế nào.Đúng như tôi dự đoán, ba tôi giận điên lên. Ba mẹ rất muốn tôi vào học ở mộttrường Đại học lớn, nhưng sức học của tôi không đều, thi tuyển sinh thì khó lòngđậu được, đành phải cố dồn sức học để kiếm giải Quốc gia như anh Khanh.“Nhưng con luôn dẫn đầu mà. Tại sao lại xao lãng trong một kì thi quan trọng nhưthế?”Trước cơn thịnh nộ của ba mẹ, tôi biết mình nên im lặng. Những sợ hãi ban đầubiến mất, tôi cảm thấy rất bất cần. Dù ba mẹ có đánh tôi lúc này, tôi tin mình cũngsẽ không cảm thấy đau vì đòn roi được nữa. Nỗi đauđang bóp chặt tim tôi dường như chỉ khu trú trong mấy chữ tôi đã nghe đến mòntai:“Anh Khanh không bao giờ làm ba mẹ thất vọng như vậy!”.Câu nói như siết chặt tôi. Có lẽ, tôi không nên sinh ra trên đời. Ba mẹ chỉ cần cóanh Khanh là đủ hạnh phúc và tự hào rồi. Tôi là một nỗi ô nhục, là một sự thấtvọng của gia đình. Tôi không biết tại sao ba mẹ tôi lại kì vọng ở tôi như thế.Tôi đi học bình thường. Cố làm ra bộ mặt thản nhiên nhất. Bạn bè nhìn tôi ái ngại.Thầy cô ai cũng kinh ngạc, hoài nghi và rồi thất vọng. Tôi vẫn không để lộ mộtdấu hiệu suy sụp nào. Nhờ vậy, mọi chuyện trôi qua nhanh hơn. Không ai còn nhắcđến nó nhiều nữa. Ít nhất là trước mặt tôi Nhưng mỗi khi trở về nhà, nhìn khôngkhí ảm đạm với những tiếng thở dài.“Làm sao mà vào đại học đây con?”.Tôi lại có cảm giác chán nản. Tôi không muốn sống nữa, tôi không muốn nghenhững lời than vãng nữa.Khi lượng thuốc đủ nhiều, tôi lặng lẽ vào phòng tắm, khóa trái cửa, cột một tay vàotường rồi mới uống. Tôi sợ bản năng sống sẽ vùng dậy và làm tôi tự chạy ra ngoàicầu cứu. Tôi thực hiện kế hoạch trót lọt và hoàn hảo như cảnh tự tử thường thấytrong phim. Lúc uống cả vốc thuốc, lòng tôi thoáng những sự vui mừng. Nhưngkhi những cơn đau bắt đầu hoành hành, đầu óc muốn vỡ tung, dạ dày bị cấu xéthành ngàn mảnh, tôi bắt đầu cảm thấy hối ti ...