( “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”. Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ…) *** Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em. Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online.
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Em muốn sinh conEm muốn sinh con( “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs”. Khương giật mình,tỉnh cả ngủ…)***Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặtbúng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từmột đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viếtlách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thưnhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém tronghộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo làchú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đếnnỗi”.Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đanghọc đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹnhò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuônmặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hângằn giọng.Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chịđẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹnhò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, vớidáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vócdáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quầnbò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao?Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồiđồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: “Trừ khiem tẩy được cả giấy khai sinh”.“Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ kýhợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ”, Khương đốp chát lại.“Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi”, Hân phảnbác.Khương gân cổ cãi: “Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phảikhông? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một concọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?”. “Chị không rảnh để chơi vớiem, nhóc à!”. “Vậy có rảnh để yêu không?”. “Không, chỉ rảnh để cướithôi”.Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụnghò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi,huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hâncũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho haithì còn có cơ may…Đột ngột, Khương lên tiếng: “Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anhđịa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới”.Hân sa sầm nét mặt: “Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!”.Khương vẫn kiên nhẫn: “Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộnchồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồngđược rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết”.Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tìnhtừ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngựcKhương, thì thầm: “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su”. Khương giậtmình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: “Em đùa à?”.“Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con”.Khương im lặng. Hân lại tiếp: “Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩađộc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ởanh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳngmang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu”.Khương vẫn im lặng.“Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thìcũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông”. Hân nghĩ một cách ca thán. Trảiqua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phảnứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắmđến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòngnhư những anh chàng khác.Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: “Mình cưới nhé!”. Hân tưởng mìnhnghe lầm: “Sao?”. Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: “Đám cưới,anh nói là mình làm đám cưới”. Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lườngtrước tình huống này.Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh:“Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, emtôn thờ chủ nghĩa độc thân”.Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: “Anh không vì đứa con màcưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh concủa em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi,cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng” và anhhôn cô thật nồng nàn.Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xincưới. Bố Khương mất từ khi anh còn ...