Danh mục

HIỆP ĐỊNH GIỮA VIỆT NAM VÀ HOA KỲ

Số trang: 58      Loại file: pdf      Dung lượng: 468.90 KB      Lượt xem: 17      Lượt tải: 0    
tailieu_vip

Xem trước 6 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Ghi nhận rằng, Việt Nam là một nước đang phát triển có trình độ phát triển ở mức thấp, đang trong quá trình chuyển đổi kinh tế và đang tiến hành các bước hội nhập vào kinh tế khu vực và thế giới, trong đó có việc tham gia Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), Khu vực Mậu dịch Tự do ASEAN (AFTA), và Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) và đang tiến tới trở thành thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). ...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
HIỆP ĐỊNH GIỮA VIỆT NAM VÀ HOA KỲ HIỆP ĐỊNH GIỮA CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM VÀ HỢP CHỦNG QUỐC HOA KỲ VỀ QUAN HỆ THƯƠNG MẠI Chính phủ nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Chính phủ Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ (dưới đây được gọi là “các Bên” và gọi riêng là “Bên”), Mong muốn thiết lập và phát triển các quan hệ kinh tế và thương mại bình đẳng và cùng có lợi trên cơ sở tôn trọng độc lập và chủ quyền của nhau; Nhận thức rằng, việc các Bên chấp nhận và tuân thủ các qui tắc và tiêu chuẩn thương mại quốc tế sẽ giúp phát triển các quan hệ thương mại cùng có lợi, và làm nền tảng cho các mối quan hệ đó; Ghi nhận rằng, Việt Nam là một nước đang phát triển có trình độ phát triển ở mức thấp, đang trong quá trình chuyển đổi kinh tế và đang tiến hành các bước hội nhập vào kinh tế khu vực và thế giới, trong đó có việc tham gia Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), Khu vực Mậu dịch Tự do ASEAN (AFTA), và Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) và đang tiến tới trở thành thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Thoả thuận rằng, các mối quan hệ kinh tế, thương mại và việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ là những nhân tố quan trọng và cần thiết cho việc tăng cường các mối quan hệ song phương giữa hai nước; và Tin tưởng rằng, một hiệp định về các quan hệ thương mại giữa các Bên sẽ phục vụ tốt nhất cho lợi ích của các Bên; Đã thoả thuận như sau: CHƯƠNG I THƯƠNG MẠI HÀNG HOÁ Điều 1 Quy chế Tối huệ Quốc (Quan hệ Thương mại Bình thường)1 và Không Phân biệt Đối xử 1. Mỗi Bên dành ngay lập tức và vô điều kiện cho hàng hoá có xuất xứ tại hoặc được xuất khẩu từ lãnh thổ của Bên kia sự đối xử không kém thuận lợi hơn sự đối xử dành cho hàng hoá tương tự có xuất xứ tại hoặc được xuất khẩu từ lãnh thổ của bất cứ nước thứ ba nào khác trong tất cả các vấn đề liên quan tới: A. mọi loại thuế quan và phí đánh vào hoặc có liên quan đến việc nhập khẩu hay xuất khẩu, bao gồm cả phương pháp tính các loại thuế quan và phí đó. B. các phương thức thanh toán đối với hàng nhập khẩu và xuất khẩu, và việc chuyển tiền quốc tế của các khoản thanh toán đó; C. những qui định và thủ tục liên quan đến nhập và xuất khẩu, kể cả những qui định về thanh quan, quá cảnh, lưu kho và chuyển tải; D. các loại thuế và các loại phí nội địa đánh trực tiếp hoặc gián tiếp vào các hàng hoá nhập khẩu; E. luật, qui định và các yêu cầu khác có ảnh hưởng đến việc bán, chào bán, mua, vận tải, phân phối, lưu kho và sử dụng hàng hoá trong thị trường nội địa; và F. việc áp dụng các hạn chế số lượng và cấp giấy phép. 2. Các qui định tại khoả 1 của Điều này sẽ không áp dụng đối với hành động của mỗi Bên phù hợp với nghĩa vụ của Bên đó trong Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) và các hiệp định trong khuôn khổ của tổ chức này. Tuy vậy, một Bên sẽ dành cho các sản phẩm có xuất xứ tại lãnh thổ Bên kia sự đối xử Tối huệ quốc trong việc giảm thuế do các đàm phán đa phương dưới sử bảo trợ của WTO mang lại, với điều kiện là Bên đó cũng dành lợi ích đó cho tất cả các thành viên WTO. 3. Những quy định tại khoản 1 của Điều này không áp dụng đối với: 1 Trong Hiệp định này, thuật ngữ “quan hệ thương mại bình thường” có nội dung với thuận ngữ đối xử “tối huệ quốc”. A. những thuận lợi mà một trong hai Bên dành cho liên minh thuế quan hoặc khu vực mậu dịch tự do mà Bên đó là thành viên đầy đủ; và B. những thuận lợi dành cho nước thứ ba nhằm tạo thuận lợi cho giao lưu biên giới. 4. Các qui định tại mục 1.F của Điều này không áp dụng đối với thương mại hàng dệt và các sản phẩm dệt. Điều 2 Đối xử Quốc gia 1. Mỗi Bên điều hành các biện pháp thuế quan và phi thuế quan có ảnh hưởng tới thương mại để tạo cho hàng hoá của Bên kia những cơ hội cạnh tranh có ý nghĩa đối với các nhà cạnh tranh trong nước. 2. Theo đó, không Bên nào, dù trực tiếp hay gián tiếp, quy định bất cứ loại thuế hoặc phí nội địa nào đối với hàng hoá của Bên kia nhập khẩu vào lãnh thổ của mình cao hơn mức được áp dụng cho hàng hoá tương tự trong nước, dù trực tiếp hay gián tiếp. 3. Mỗi Bên dành cho hàng hoá có xuất xứ tại lãnh thổ của Bên kia sự đối xử không kém thuận lợi hơn sự đối xử dành cho hàng hoá nội địa tương tự về mọi luật, qui định và các yêu cầu khác có ảnh hưởng đến việc bán hàng, chào bán, mua, vận tải, phân phối, lưu kho và sử dụng trong nước. 4. Ngoài những nghĩa vụ ghi trong khoản 2 và 3 của Điều này, các khoản phí và biện pháp qui định tại khoản 2 và 3 của Điều này sẽ không được áp dụng theo cách khác đối với hàng nhập khẩu hoặc hàng hoá trong nước nhằm tạo ra sự bảo hộ đối với sản xuất trong nước. 5. Các nghĩa vụ tại các khoản 2, 3 và 4 của Điều này phải tuân thủ các ngoại lệ được qui định tại Điều III của GATT 1994 và trong Phục lục A của Hiệp định này. 6. Phù hợp với các qui định của GATT 1994, các Bên bảo đảm không soạn thảo, ban hành hoặc áp dụng những qui định và tiêu chuẩn kỹ thuật nhằm tạo ra sự trở ngại đối với thương mại quốc tế hoặc bảo hộ sản xuất trong nước. Ngoài ra, mỗi Bên dành cho hàng nhập khẩu từ lãnh thổ của Bên kia sự đối xử không kém thuận lợi hơn sử đối xử tốt nhất dành cho hàng nội địa tương tự hoặc hàng tương tự có xuất xứ từ bất cứ nước thứ ba nào liên quan đến những qui định và tiêu chuẩn kỹ thuật nêu trên, kể cả việc kiểm tra v ...

Tài liệu được xem nhiều: