Danh mục

Kể về một việc tốt mà em đã làm số 2

Số trang: 4      Loại file: pdf      Dung lượng: 141.86 KB      Lượt xem: 11      Lượt tải: 0    
Jamona

Phí lưu trữ: miễn phí Tải xuống file đầy đủ (4 trang) 0
Xem trước 2 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Trời chạng vạng tối. Thủy nhấn pê-đan, đạp xe nhanh qua đường Láng dày đặc bóng cây đang in đậm dần trên mặt đường. Mỗi buổi chiều đạp xe về qua đoạn đường này, cô luôn có cảm giác lo âu, hồi hộp.Những chiếc bóng đi lại vật vờ, lẩn lút của người nghiện, những kẻ lang thang và những cô gái ăn sương luôn lẩn khuất sau gốc cây to. Đã có lần Thủy bị một tênnghiện nắm chặt ghi đông xe đòi xin tiền. Còn những tiếng trêu ghẹo đuổi theo thì vẫn thường xảy ra.Trong tiếng...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Kể về một việc tốt mà em đã làm số 2 Kể về một việc tốt mà em đã làm số 2Trời chạng vạng tối. Thủy nhấn pê-đan, đạp xe nhanh qua đường Láng dày đặc bóngcây đang in đậm dần trên mặt đường. Mỗi buổi chiều đạp xe về qua đoạn đường này,cô luôn có cảm giác lo âu, hồi hộp.Những chiếc bóng đi lại vật vờ, lẩn lút của người nghiện, những kẻ lang thang vànhững cô gái ăn sương luôn lẩn khuất sau gốc cây to. Đã có lần Thủy bị một tênnghiện nắm chặt ghi đông xe đòi xin tiền. Còn những tiếng trêu ghẹo đuổi theo thì vẫnthường xảy ra.Trong tiếng gió ù ù bên tai, Thủy bỗng thấy lọt vào một âm thanh rất khẽ: Chị ơi,cho mẹ con em đi nhờ với! . Không kịp suy nghĩ, Thủy phanh két xe dừng lại. Côngơ ngác ngó quanh. Cách chỗ Thủy dừng xe không xa, một bóng người đội nón, tayôm tay xách hớt hải chạy về phía Thủy.- Chị cần gì? Thủy lạnh lùng hỏi.- Chị cho em đi nhờ xe một đoạn được không? Em không thể đi được nữa...Thủy nhìn kĩ, thấy người đàn bà ấy đang bế một đứa trẻ, tay xách chiếc túi cước đãsờn rách, đoán chừng đó là hai mẹ con người hành khất. Cô nghĩ, chắc họ đi langthang cả ngày đã quá mệt, mình cho đi nhờ một chút cũng được.Đợi họ yên vị trên gác-ba-ga, cô mới gò lưng đạp tiếp. Hai mẹ con không nặng hơnbốn chục ký. Nhưng chiếc xe đạp cũ cũng phải cót két lăn từng vòng bánh. Hồi lâu,thấy mình không nói gì cũng vô duyên, Thủy hỏi:- Chị về đâu?- Dạ... chị cho em về chỗ nào có nhà trọ.Thủy ngạc nhiên. Người phụ nữ này không có chỗ ở cố định, nhưng cũng không phảilà người lấy vỉa hè, gầm cầu làm nơi tá túc. Gặng hỏi tiếp, cô được biết đây khôngphải là mẹ con người hành khất.Quê chị ở tận Quảng Xương, Thanh Hóa. Chị có người chồng và ba đứa con thơ, đứalớn nhất mới lên bảy, đứa nhỏ nhất mới một tuổi rưỡi, chị đang bế trên tay. Chồng chịlàm công nhân của một công ty hút bùn Cầu đường. Hàng tháng, anh vẫn gửi tiền vềgiúp đỡ vợ con.Nhưng đã 6 tháng nay, anh không gửi tiền, cũng chẳng có tin tức gì cả. Ở quê nhà, chịlo điên người, tìm đủ mọi cách nhắn tin lên mà không thấy hồi âm. Chị lo anh gặpchuyện gì xấu, nên thường hay mơ thấy những điềm chẳng lành.Cách đây ba ngày, chị đã gửi hai đứa lớn cho ông bà nội chúng, rồi bế đứa nhỏ tìm lênHà Nội. Toàn bộ số tiền chị mang theo là 41.000đ. Tiền vé ô tô hết ba chục ngàn. Còn11 ngàn chị mua cháo cho con, trả tiền nhà trọ ở khu Cống Mọc. Bản thân chị chỉ gặmbánh mì khô. Từ hai ngày nay, chị đi dọc đường Láng, gõ cửa từng nhà hỏi thăm xemcó ai biết chồng chị ở đâu không...Qua hết đoạn đường tối, đến chỗ có đèn cao áp đã bật sáng, Thủy dừng xe trước mộtquán cóc ven đường, nghỉ chân. Cô muốn quan sát kĩ người đàn bà này để kiểm traxem câu chuyện chị ta kể là thật hay bịa.Cầm cốc nước mát lên uống, chị ta cứ cảm ơn Thủy mãi. Đứa bé cũng níu lấy tay mẹđòi uống nước. Thủy thấy thật thương cảm. Tháo chiếc khăn che mặt, người phụ nữtrông còn rất trẻ, chỉ độ 27-28 tuổi. Làn da trắng xanh lấm tấm tàn nhang. Đặc biệt,đôi mắt rất to, sâu thẳm và rất buồn.Thủy vẫn nhớ ai đó đã nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Cô tin người có đôi mắt đẹp nhưvậy không phải là người hay dối trá. Mà cô có gì để lừa kia chứ, ngoài chiếc xe đạpcũ?Đến lúc này Thủy mới nói với người đàn bà kia:- Đưa chị về nhà trọ cũ cũng được. Nhưng em biết chị có về đấy cũng không có tiềntrả. Vả lại công ty của anh ở cách đây rất xa, chị lại không biết chính xác địa chỉ. Dùchị có ở đây cả tháng cũng không thể tìm thấy. Nếu bây giờ chị cứ tiếp tục lang thangở thành phố sẽ nguy hiểm cho chị. Còn đứa bé này sẽ bị đói, hoặc bị ốm. Theo em, chịnên về quê, tìm hỏi người quen của anh, rồi có dịp thuận tiện lại đi tìm. Ý chị thế nào?Hai dòng nước mắt từ từ lăn trên gò má xanh xao. Chị nói chị chỉ lo đã có chuyện xảyra với anh. Đắn đo một hồi, Thủy đề nghị sẽ đưa chị ta ra bến xe Giáp Bát để chị tabắt xe về quê. Chị ngập ngừng nói, chị không có tiền về. Lục túi trên túi dưới, Thủycũng chỉ còn có 25.000đ, tiền công cho một ngày lao động của cô.Trên đường ra bến xe, Thủy tạt vào nhà người bạn cũng là sinh viên, vay thêm được20.000đ. Cô nói dối bạn là xe bị hỏng, đang sửa thì thiếu tiền. 7h tối, Thủy chở ngườiphụ nữ ra đến bến xe khách phía Nam. Chỉ còn chuyến cuối cùng chạy qua Thanh Hóađang chuẩn bị rời bến.Lái xe hét 50.000đ nếu về đến Quảng Xương. Thủy nằn nì, mặc cả, xuống còn40.000đ. Cô đưa tất cả số tiền mình có cho người đàn bà nọ. Chị ta rưng rưng nướcmắt, cứ nắm chặt tay Thủy: Hôm nay không gặp em thì không biết rồi sẽ ra sao. Chịđội ơn em... .Chiếc xe từ từ lăn bánh. Thủy còn đứng lặng nhìn theo. Tới lúc này, cô vẫn còn chưabiết tên người đàn bà ấy. ...

Tài liệu được xem nhiều: