Điêu Thuyền với kế liên hoànĐiêu Thuyền là một giai nhân tuyệt sắc đời mạt Hán. Cũng như Tây Thi, Chiêu Quân, Dương Ngọc Hoàn, Điêu Thuyền có tiếng là "bế nguyệt" trong "tứ đại mỹ nhân" ở cổ Trung Hoa. Nàng bị loạn Đổng Trác, gia cảnh tan tành, cha mẹ bị giết chết mất cả, nàng phải phiêu bạt lênh đênh, xin vào làm người ở cho quan Tư đồ Vương Doãn. Thấy nàng đẹp, có tài hát hay đàn giỏi nên Vương Doãn nhận làm con nuôi. Đổng Trác trước làm thứ sử đất Tây Lương. Khi...
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Điêu Thuyền với kế liên hoàn Điêu Thuyền với kế liên hoàn Điêu Thuyền là một giai nhân tuyệt sắc đời mạt Hán. Cũng như Tây Thi, ChiêuQuân, Dương Ngọc Hoàn, Điêu Thuyền có tiếng là bế nguyệt trong tứ đại mỹnhân ở cổ Trung Hoa.Nàng bị loạn Đổng Trác, gia cảnh tan tành, cha mẹ bị giết chết mất cả, nàng phảiphiêu bạt lênh đênh, xin vào làm người ở cho quan Tư đồ Vương Doãn. Thấy nàngđẹp, có tài hát hay đàn giỏi nên Vương Doãn nhận làm con nuôi.Đổng Trác trước làm thứ sử đất Tây Lương. Khi dẹp giặc Hoàng Cân (giặc khănvàng, bịt khăn vàng làm biểu hiệu) bị thua nhiều trận, triều đình muốn làm tội.Đổng Trác lo sợ đem của hối lộ cho bọn hoạn quan là Thập Thường thị nên mớithoát khỏi. Hắn lại khéo léo kết giao với các nhà quyền quý, thường đem lễ vậtlàm nhân tình, do đó nên được thăng chức cao và thống lãnh đại binh xứ Hiệp Tâyhơn 20 vạn. Lòng tham không đáy hắn thấy cần phải trèo lên ngai vàng mới thỏachí nguyện nên rắp tâm chờ đợi thời cơ cử đồ đại sự.Nhân dịp triều đình bị loạn Thập Thường thị, hắn lấy cớ bảo giá kéo quân về triều.Hắn chuyên quyền, khống chế các quan giết cả vua Thiếu Đế, Hà Hậu và ĐườngPhi. Hắn vào cung gian dâm cùng cung nữ rồi ngủ luôn tại long sàn. Có lần hắndẫn lính đi dạo đồn tại một địa phương, gặp tiết tháng hai có mở hội, trai gái cácxã thôn tụ họp vui chơi. Hắn sai quân sĩ bổ vòng vây, giết hết đàn ông con trai, bắthết phụ nữ và lấy hết của cải chở lên xe, treo hơn ngàn đầu người ở dưới xe đemvề thành, phao lên rằng: Tướng quốc đánh giặc, đại thắng trở về.Đổng Trác lại có một đứa con nuôi tên Lữ Bố, sức đánh trăm người, nên Trác càngkiêu ngạo, hống hách coi mạng người như cỏ rác. Các quan trong triều có ai biểulộ sự phẫn nộ, chống đối thì lập tức, sau một tiếng quát, một cái vẩy ta của hắn làđầu lìa khỏi cổ. Trước sự tàn bạo của hắn, lòng dân căm phẫn, tất cả 17 trấn chưhầu nổi lên quyết tiêu diệt hắn, nhưng đều bị đứa con nuôi của hắn đánh bại.Đại thắng, hắn càng kiêu căng.Và, càng thẳng tay giết chóc kinh khủng.Quan tư đồ Vương Doãn nghĩ đến hành vi lộng quyền sát nhân của Trác, càng xốnxang phiền muộn, ngồi đứng không an. Nhân đêm khuya trăng sáng, Doãn chốnggậy thơ thẩn ra vườn. Từng bước một, lão thỉnh thoảng ngửa mặt lên trời sa nướcmắt.Bỗng ở phía Mẫu Đơn đình có tiếng thở than. Doãn lấy làm lạ, lần bước đến lénnghe. Thì ra tiếng than đó là tiếng của Điêu Thuyền. Doãn tức giận hỏi:- Thế mi có tư tình với ai chăng?Điêu Thuyền thưa:- Con đâu dám!- Vậy tại sao đêm khuya canh vắng như thế này, mi lại còn ra đây than thở?Điêu Thuyền buồn bã thưa:- Con nhờ cha nuôi dưỡng từ tấm bé, dù cho thịt nát xương tan, con cũng đền bồichưa đủ; lẽ nào con đành làm bại hoại gia phong để phải tủi nhục cho cha. Vì mấyhôm rày, con thấy cha vẻ mặt luôn luôn tư lự, thế tất trong nước có điều đại sựnhưng con không dám hỏi thăm. Đêm nay, con thấy cha buồn rầu thái quá, đến nỗiđứng ngồi không yên, con rất lấy làm khổ tâm nên lén thở than, không dè cha bắtgặp. Vậy con xin cha nếu có việc gì phải dùng đến con thì con nguyện dù tháccũng chẳng từ.Vương Doãn nghe nói cả mừng, nói:- Cha dè đâu sự nghiệp cơ đồ còn ở trong tay con trẻ.Đoạn, lão bảo Điêu Thuyền theo lão lên nhà trên. Lão truyền cho bọn gia đinh đingủ cả, rồi bảo Điêu Thuyền:- Con ngồi lên cho cha lạy rồi cha sẽ nói chuyện cho con nghe.Điêu Thuyền kinh hãi quỳ xuống, thưa:- Lòng con đã nhứt quyết, nếu cha còn lo ngại mà buông những lời như thế thì conrất đắc tội với cha!Doãn buồn rầu bảo:- Đổng Trác hiện nay dọc ngang tàn bạo, thêm có thằng rể tên Lý Nhu bày mưuhại chúng, và có thằng con nuôi tên Lữ Bố kiêu dũng khác thường; làm cho trên,thì triều đình khốn khổ như bị đá dằn, dưới thì bá tánh nguy nan như mắc dây treongược. Đổng Trác lại lòng toan soán vị mà các quan đều thúc thủ vô mưu, riêngcha cũng thế. Nhưng cha chỉ thấy có một điều này, nói ra rất ngại, không biết concó bằng lòng không?Điêu Thuyền sa nước mắt:- Cha không tin lòng con sao?Doãn ngậm ngùi nói:- Cha tin lòng con, nhưng ngại con không thực hành được. Nguyên cha con thằngĐổng Trác là phường háo sắc, bây giờ cha muốn dùng liên hườn kế, trước đemcon hứa tiếng gả cho Bố rồi sau lại hiến cho Trác. Con ở giữa tùy cơ ứng biến làmcho cha con nó trở lại giết hại nhau. Nếu mà làm được như vậy là con liều thângiúp nước, công nghiệp vô cùng to lớn.Điêu Thuyền cúi đầu sa nước mắt, nghẹn ngào:- Con xin vâng lời cha. Cha cứ tin tưởng nơi con.Hôm sau, Vương Doãn đem hai hột minh châu, bảo thợ khéo khảm một cái mãovàng tuyệt đẹp, rồi sai người đem tặng cho Lữ Bố. Bố mừng rỡ liền qua dinh tạ ơn.Vương Doãn rước Bố vào nhà, thỉnh lên ngồi trên. Lữ Bố không dám. Doãn âncần nói:- Ngày nay, cả trong thiên hạ chỉ có tướng quân mới đáng mặt anh hùng. Lão kínhtài tướng quân chớ không phải kính chức phận.Nghe nói, Bố vui lòng đẹp ý lắm.Vương Doãn lại bày diên yến, khuyên mời Lữ Bố rất ân cần. Trong tiệc, Doã ...