Danh mục

Bài giảng Quản trị danh mục đầu tư - Chương 11: Đánh giá danh mục đầu tư

Số trang: 26      Loại file: ppt      Dung lượng: 693.00 KB      Lượt xem: 17      Lượt tải: 0    
Thư viện của tui

Phí tải xuống: 18,000 VND Tải xuống file đầy đủ (26 trang) 0
Xem trước 3 trang đầu tiên của tài liệu này:

Thông tin tài liệu:

Bài giảng Quản trị danh mục đầu tư - Chương 11: Đánh giá danh mục đầu tư trình bày nội dung về khách hàng yêu cầu gì đối với nhà quản trị?, các thước đo thành tích quản trị danh mục đầu tư, lựa chọn thời điểm thị trường và lựa chọn chứng khoán. Tham khảo để nắm bắt nội dung chi tiết.
Nội dung trích xuất từ tài liệu:
Bài giảng Quản trị danh mục đầu tư - Chương 11: Đánh giá danh mục đầu tưChương 11ĐÁNH GIÁ DANH MụC ĐầU TƯNHỮNG NỘI DUNG CHÍNHCác giải pháp đánh giá danh mục – Trước 1960: Đánh giá chủ yếu dựa vào tỷ suất lợi nhuận. Chưa có phương pháp lượng hóa rủi ro nên không thể đưa rủi ro vào bài toán đánh giá; lợi suất và rủi ro được xem xét tách rời. – Phương pháp phổ biến: So sánh đồng đẳng. Nhóm các danh mục lại theo cùng mức rủi ro (phương sai) và so sánh lợi suất của các danh mục trong một nhóm. • Nhược điểm: không tính đến rủi ro một cách trực tiếp, không tạo thành nhóm đồng đẳng đủ lớn, lợi suất tương đối không gắn với mục tiêu và những điều kiện ràng buộc của đầu tư.Sau 1960s – Lý thuyết đầu tư hiện đại được xây dựng, với mô hình CAPM. – Đòi hỏi đánh giá thành tích quản trị danh mục đầu tư phải gắn lợi nhuận với rủi ro  Các phương pháp đánh giá tổng hợp ra đời.Những đòi hỏi đối với nhà quản trịMức lợi suất trên trung bình – Theo lý thuyết hiện đại, lợi suất vượt trội (trên mức trung bình thị trường) điều chỉnh theo rủi ro có thể đạt được nhờ: • Năng lực phân tích thời điểm (timing) vượt trội, hoặc • Năng lực lựa chọn chứng khoán vượt trội. – Năng lực phân tích thời điểm: đưa ra được các dự báo về xu hướng của nền kinh tế, giá cả, lãi suất… để xây dựng và điều chỉnh danh mục hợp lý, đạt lợi nhuận cao. – Năng lực lựa chọn chứng khoán: tìm ra những chứng khoán bị đánh giá thấp so với rủi ro.Phân tích thời điểm (timing) DANH MỤC CỔ PHIẾUDANH MỤC TRÁI PHIẾUNăng lực thực hiện đa dạng hóa – Thị trường chỉ “thưởng” cho nhà đầu tư về việc chấp nhận rủi ro hệ thống. Rủi ro phi hệ thống không được tính tới trong mức lợi suất đòi hỏi. – → nhà quản trị muốn danh mục được đa dạng hóa hoàn toàn, để loại bỏ rủi ro phi hệ thống. – Mức độ da dạng hóa: được đánh giá theo tương quan giữa lợi suất của DM với lợi suất của DM chuẩn (ví dụ, chỉ số thị trường). – Danh mục đa dạng hóa hoàn toàn có tương quan hoàn hảo với danh mục chuẩn.Phương pháp Treynor – Treynor xây dựng một thước đo tổng hợp thành tích danh mục, có tính đến rủi ro. – Tổng rủi ro = rủi ro do những biến động thị trường tổng thể + rủi ro do những biến động riêng của các chứng khoán trong DM. – Rủi ro thị trường được nhận diện bằng đường đặc trưng chứng khoán; độ dốc của nó thể hiện tính biến động tương đối (β). – Độ lệch khỏi đường đặc trưng cho thấy rủi ro riêng của danh mục, bắt nguồn từ lợi suất của các cổ phiếu riêng lẻ.– Danh mục được đa dạng hóa hoàn hảo thì rủi ro cá biệt của những cổ phiếu riêng lẻ sẽ loại bỏ nhau.– Tương quan giữa danh mục với thị trường tăng lên, rủi ro cá biệt giảm và tính đa dạng tăng lên.Công thức tính hệ số Treynor – Áp dụng cho mọi nhà đầu tư, không phân biệt mức độ chấp nhận rủi ro. – Kết hợp một tài sản phi rủi ro với những danh mục đầu tư khác nhau, tạo thành những “đường danh mục khả thi” tương ứng. – Một nhà đầu tư hợp lý, sợ rủi ro sẽ luôn luôn thích đường danh mục khả thi cao hơn (có độ dốc lớn hơn).– Công thức cho biết mức bù rủi ro trên một đơn vị rủi ro hệ thống Ri RFR T i– T càng lớn, độ dốc của đường danh mục khả thi càng lớn và danh mục càng tốt hơn đối với mọi nhà đầu tư.– So sánh T của danh mục với T của thị trường để biết danh mục này có nằm bên trên SML không.Ví dụ: tính giá trị T; RM = 14%; RFR = 8%Nhà quản trị Lợi suất thực tế Beta T = (Lợi suất thực tế bq danh mục bình quân – rf) /betaM (thị trường) 0,14 1,0 0,060 W 0,12 0,9 0,044 X 0,16 1,05 0,076 Y 0,18 1,20 0,083 Nhà quản trị W: xếp hạng thấp nhất, kém hơn cả danh mục thị trường Cả X và Y đều “thắng” danh mục thị trường, đều nằm bên trên đường SMLLợisuất SML0,18 TY0,16 TX0,14 TM0,12 TW0,08 0,00 0,50 1,00 1,50 BetaBeta âm: ví dụ về danh mục vàng• Nhà quản trị G đầu tư mạnh vào các cổ phiếu khai thác vàng trong một thời kỳ bất ổn về kinh tế, chính trị.• Danh mục G có beta = -0,2 và lợi suất trung bình = 10%. TG = (0,10 – 0,08)/ - 0,02 = - 0,100 Mặc dù TG âm, nó vẫn nằm bên trên đường SML.Nhận xét – Thành tích lợi suất rất kém, hoặc rất tốt với rủi ro rất thấp, đều đem lại giá trị T < 0. – DM có beta < 0 và lợi suất bình quân > RFR cũng có T < 0. DM có T < 0 vẫn có thể nằm bên trên SML – T được sử dụng để đặt danh mục lên đồ thị SML hoặc để tính lợi suất dự tính (đòi hỏi) của danh mục này và so sánh với lợi suất thực tế của nó.Phương pháp Sharpe (S)• Thư ...

Tài liệu được xem nhiều: